sủng trong lòng bàn tay

* ĐẾ THIẾU SỦNG TRONG LÒNG: NAM THẦN QUỐC DÂN LÀ NỮ SINH Chương 2: Phó Cửu thay đổi, rất tàn khốc (Truyện ngôn tình) * ĐẾ THIẾU SỦNG TRONG LÒNG: NAM THẦN QUỐC DÂN LÀ NỮ SINH Chương 1: Nữ vương hacker trở thành học sinh cao trung (Truyện ngôn tình) Đọc ngay tập 26 : Chương 26-27 - Nữ Vương Đầu Trang : Ảnh Đế, Sủng Trong Lòng ! (23) của Boss Vai Ác Là Nữ Đế full trên Cổng Truyện - Blog truyện online|Đọc truyện online miễn phí, truyện hay, truyện mới, truyện gì cũng có Nhiều người chúc mừng, khen là "bàn tay vàng trong làng bấm biển số". Chiều 14-7, Công an xã Đại Quang, huyện Đại Lộc cho biết thông tin trên. Theo đó, sáng cùng ngày, công an xã triển khai làm thủ tục giấy tờ xe môtô và triển khai bấm biển số. Tể tướng Cố Hành Giản quyền khuynh triều dã, đầy bụng kinh luân, tự cao thanh quý. Độc thân nhiều năm, cũng không gần nữ sắc. Cơ duyên xảo hợp, yêu thương Hạ gia nữ nhi, thể xác và tinh thần trầm luân. Đô thành đồn đãi: Cố tướng hao hết tâm tư cưới nữ nhi nhà thương hộ, sủng như trân bảo. Chương mới cập nhật Sủng Trong Lòng Bàn Tay 156. Chương 156 Bàn tay đứt lìa của thiếu niên 12 tuổi sau 8 ngày được nối thành công. (Ảnh: BVCC) Ngay khi tiếp nhận, các bác sĩ đã nhanh chóng tiến hành vi phẫu thuật cấp cứu trong thời gian vàng cho bệnh nhân, xử lý các xương tổn thương, khâu nối vi phẫu bàn tay bị đứt lìa, kết hợp xương cổ tay, khâu các gân gấp và gân Sie Sucht Ihn Frankfurt Am Main Markt. Nguồn chủ đề Dày sừng lòng bàn tay, lòng bàn chân là những rối loạn di truyền hiếm gặp được đặc trưng bởi chứng tăng sừng lòng bàn tay, lòng bàn sừng lòng bàn tay bàn chân bao gồm một loạt các rối loạn di truyền. Các tình trạng này có thể được phân loại dựa trên mức độ tổn thương ở da ví dụ, khu trú ở lòng bàn tay và lòng bàn chân, mở rộng đến các vị trí da khác và cấu trúc phần phụ và liệu các tổn thương đó có phải là một phần của hội chứng dễ nhận biết ảnh hưởng đến các cơ quan khác, chẳng hạn như mắt và tai. Nhiễm trùng thứ phát là phổ biến. Dưới đây là các trường hợp được khuyến cáo Bệnh Unna-Thost và bệnh Vorner di truyền lặn trên nhiễm sắc thể thường. Di truyền lặn trên nhiễm sắc thể chứng Vohwinkel Hội chứng Vohwinkel di truyền lặn trên nhiễm sắc thể thường, bệnh nhân cũng có thể có bất thường các ngón, mất thính sừng lòng bàn tay lan tỏa Hình thái gen trội trên nhiễm sắc thể thường phát triển trong giai đoạn bào thai và gây ra dày sừng, có ranh giới rõ, đối xứng toàn bộ lòng bàn tay và lòng bàn chân. Điều trị triệu chứng Bản quyền © 2023 Merck & Co., Inc., Rahway, NJ, USA và các chi nhánh của công ty. Bảo lưu mọi quyền. Do thời tiết nắng nóng Thời tiết nắng nóng có thể khiến cho các mạch máu trong cơ thể giãn nở. Đây là một cơ chế tự nhiên giúp điều chỉnh thân nhiệt khi nhiệt độ không khí quá cao. Khi mạch máu giãn ra, một lượng chất lỏng có thể di chuyển và tích tụ trong các mô ở tay, gây ra hiện tượng bị phù tay. Tình trạng này có thể tự hết sau khi cơ thể thích nghi với thời tiết khắc nghiệt. Bên cạnh đó, bạn cũng có thể giảm sưng tay bằng cách ngâm tay vào nước mát hoặc cởi bỏ trang sức, đồng hồ đeo tay để chất lỏng lưu thông dễ dàng hơn. Sưng tay sau khi tập thể dục, thể thao Luyện tập thể dục, thể thao cũng có thể khiến cho các mạch máu giãn nở, khiến tay tự nhiên bị sưng lên. Để hạn chế tình trạng này, bạn nên mặc quần áo thoải mái, uống nhiều nước trước và sau khi tập để giúp cơ thể mát mẻ hơn. Sưng tay khi mang thai Rất nhiều phụ nữ bị sưng tay chân trong quá trình mang thai. Vì vậy, thai phụ nên mặc các loại trang phục thoải mái, thường xuyên đi lại, vận động nhẹ nhàng để giảm thiểu tình trạng sưng phù tay chân. Tay chân sưng phù là bệnh gì? Phụ nữ mang thai còn có nguy cơ bị sưng phù do tiền sản giật. Đây là tình trạng huyết áp tăng cao trong thai kỳ dẫn đến rối loạn chức năng các cơ quan khác. Tiền sản giật có thể gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe của cả mẹ và bé. Do đó, thai phụ cần liên hệ ngay với bác sĩ nếu sưng tay đi kèm với các triệu chứng sau Đau bụng Đau đầu dữ dội Thay đổi tầm nhìn, nhìn mờ hoặc nhạy cảm với ánh sáng Đi tiểu ít hoặc không thể đi tiểu Có máu trong nước tiểu Chóng mặt Nôn và buồn nôn Khó thở. Ăn quá nhiều muối Bạn có thể thấy tay bị sưng lên sau khi ăn một bữa ăn với nhiều món mặn. Khi ăn quá nhiều muối, cơ thể sẽ trữ nước lại để cân bằng tỷ lệ muối – nước trong cơ thể, gây ra sưng phù nhẹ. Thông thường, tình trạng sưng tay do nguyên nhân này có thể tự khỏi sau một vài ngày. Tuy nhiên, bạn vẫn nên chủ động cắt giảm lượng muối trong chế độ ăn để phòng tránh sưng phù tái phát và các bệnh lý khác như cao huyết áp, bệnh tim và bệnh thận. Sưng tay do ung thư Tay chân bị sưng phù là bệnh gì? Một số loại bệnh ung thư và phương pháp điều trị ung thư có thể khiến cơ thể bị phù nề. Vị trí bị phù thường là ở bàn tay, bàn chân, mắt cá chân, đùi và mặt. Tình trạng này cần được theo dõi cẩn thận, nhất là khi nó đi kèm với các triệu chứng như Thở hụt hơi Nhịp tim không đều Đi tiểu ít hơn bình thường Sưng phù lan rộng sang cánh tay hoặc chân. Các bệnh về thận Chân tay phù là bệnh gì? Đó có thể là dấu hiệu cảnh báo các vấn đề về thận. Thận có chức năng lọc máu và các chất cặn bã, giúp đào thải độc tố ra khỏi cơ thể. Do đó, khi hoạt động của thận bị ảnh hưởng, chất lỏng có thể tích tụ bên trong các mô, dẫn đến hiện tượng sưng phù tay chân. Bên cạnh đó, các bệnh về thận còn gây ra các vấn đề như cholesterol cao, huyết áp cao, tiểu ra máu. Sưng tay do viêm khớp Viêm khớp có thể ảnh hưởng đến nhiều vị trí trên cơ thể, bao gồm ngón tay và cổ tay. Khi bị viêm khớp, đầu ngón tay bị sưng phù và cổ tay cũng sẽ đỏ lên, sưng nóng và tê cứng. Các triệu chứng của viêm khớp thường có xu hướng nghiêm trọng hơn vào buổi sáng. Do đó, người bệnh có thể dễ dàng nhận biết căn bệnh này thông qua các biểu hiện sau Cảm giác tê cứng khớp ở bàn tay trong một vài giờ sau khi thức dậy vào buổi sáng Sưng tay kéo dài trên 3 ngày Tình trạng sưng xảy ra thường xuyên, từ 3 lần/tháng trở lên Sưng tay do phù mạch mề đay Khi tiếp xúc với chất gây dị ứng, cơ thể sẽ giải phóng histamine và các hóa chất khác vào máu. Điều này có thể gây ra hiện tượng sưng phù dưới da còn gọi là phù mạch mề đay. Các triệu chứng có thể xuất hiện một cách đột ngột và ảnh hưởng đến nhiều vị trí trên cơ thể, từ tay, chân, mắt, môi đến cổ họng. Các triệu chứng phổ biến của phù mạch mề đay bao gồm Xuất hiện các điểm sưng trên cơ thể Da có vẻ bình thường, không bị phát ban đỏ Có cảm giác đau hoặc nóng ở vùng da bị ảnh hưởng Phù nề quanh mắt và miệng Sưng tay do phù mạch mề đay thường tự biến mất mà không cần điều trị. Tuy nhiên, trong trường hợp sưng phù nặng, đặc biệt là ở cổ họng, lưỡi gây khó thở, bạn cần đến bệnh viện để kiểm tra ngay lập tức. Sưng tay do phù mạch bạch huyết Phù mạch bạch huyết là tình trạng tích tụ dịch bất thường trong mô mềm do hệ bạch huyết bị tắc nghẽn, tổn thương hoặc phát triển không bình thường. Khi mạch bạch huyết bị phù nề, ngón tay, ngón chân, cánh tay và chân cũng có thể bị sưng theo. Phù bạch huyết xuất hiện phổ biến ở những người từng làm phẫu thuật hoặc xạ trị ung thư vú. Tình trạng này được gọi là phù bạch huyết thứ cấp. Ngoài ra, một số ít người sinh ra đã có hệ bạch huyết bất thường, gây ra tình trạng phù bạch huyết nguyên phát. Ngoài gây sưng bàn tay, phù bạch huyết còn có các triệu chứng sau Cảm giác đau ở cánh tay hoặc bàn tay Khó vận động tay Tê nhức cánh tay hoặc bàn tay Da cánh tay có hiện tượng căng bóng và phù nề Hiện nay, y học vẫn chưa tìm ra phương pháp điều trị đặc hiệu cho bệnh phù bạch huyết. Tuy nhiên, tình trạng này có thể được cải thiện nhờ phương pháp xoa bóp. Các biện pháp khắc phục tại nhà Bị sưng tay phải làm sao? Trong trường hợp nhẹ, bạn có thể khắc phục tình trạng này bằng các biện pháp đơn giản sau đây Ngâm tay trong nước ấm hoặc nước mát. Nước ấm sẽ giúp thư giãn các cơ và tăng lưu thông máu. Trong khi đó, nước mát sẽ giúp điều hòa thân nhiệt và giảm sưng trong thời tiết nóng. Giảm lượng muối trong chế độ ăn uống hàng ngày về mức phù hợp Hạn chế ăn thức ăn nhanh, thực phẩm đóng hộp, tăng cường tiêu thụ trái cây, rau quả tươi Vận động thường xuyên, không ngồi hay nằm một chỗ trong thời gian quá lâu Luyện tập các bài tập vận động đơn giản dành cho tay Uống nhiều nước Điều trị các vấn đề sức khoẻ gây sưng, phù nề tay, chẳng hạn như bệnh thận, viêm khớp, phù mạch, phù bạch huyết, ung thư… Sưng tay không chỉ ảnh hưởng đến cuộc sống, sinh hoạt mà còn khiến người bệnh khó chịu và lo lắng. Trong trường hợp các biện pháp khắc phục tại nhà không mang lại hiệu quả, bạn nên đến bệnh viện để được thăm khám và điều trị. Editor MashaNgày thứ hai chưa tới giờ Thìn, Lục Bình đã chạy chậm đến Ngọc trà cư. Từ trong phòng Tư An bưng chậu đồng ra, chắn trước mặt hắn “Lục Bình, mới sáng sớm, huynh hoang mang rối loạn làm gì? Cô nương còn đang rửa mặt chải đầu, có việc lát nữa hẵng nói.”Nàng đêm qua lo lắng cô nương, một khắc cũng không dám ngủ, sợ cô nương ban đêm lại luẩn quẩn trong lòng, giống như trước kia tìm cái chết. May mắn hiện giờ cô nương hết thảy như ngày thường, nàng mới thoáng yên đến cùng vị tiên sinh kia bất quá mới có duyên gặp vài lần, tình chưa sâu đậm, hơn nữa cô nương từ lâu đã không phải người ba năm Bình chỉ tay về phía chính đường, thanh âm run run “Anh, Anh Quốc Công thế tử tới! Muốn gặp cô nương!”Tư An cả kinh buông lỏng tay, chậu đồng nện trên mặt đất, “Loảng xoảng” một tiếng vang lớn phát ra. Triệu ma ma từ trong phòng chạy ra, nhíu mày nói “Tư An, mới sáng sớm ngươi làm gì mà chân tay vụng về như vậy?”“Ma ma, thế tử Anh Quốc Công tới……” Tư An quay đầu lại, thanh âm cũng run ma ma cũng nháy mắt thay đổi sắc mặt.……Hạ Sơ Lam cũng không nghĩ Lục Ngạn Viễn sẽ đột nhiên tới cửa bái phỏng, cho rằng hắn bận việc quân lương, sau khi lấy được tiền hẳn sẽ mau chóng về Lâm An. Nhưng người đã đến tận nhà gặp, nàng muốn tránh cũng không đi đến chính đường, thấy bên ngoài đứng tám hộ vệ đeo bội kiếm, sắc mặt lành lạnh, người khác cũng không dám tới gần. Bọn họ ngăn Tư An và Lục Bình lại “Thế tử chỉ gặp một mình Hạ cô nương.”Hạ Sơ Lam nói “Hai người lưu ở bên ngoài đi.”Nàng đi vào, Lục Ngạn Viễn đưa lưng về phía cửa, khoanh tay đứng ở trung đường, áo dài màu xanh lá nhàn nhạt, áo bào tay áo rộng, chân mang ủng, dáng người vĩ ngạn. Trái phải hai hộ vệ đứng hai bên, một người ôm cung, một người ôm kiếm. Trên đất còn có bốn cái thùng lớn, bên trong bày đầy hộp quà lớn lớn bé hổ là thế tử, thế trận cũng đủ hộ vệ kia nhìn thấy nàng, vội vàng cúi đầu, sợ mang ý khinh Ngạn Viễn nghe được động tĩnh xoay người lại, thấy nàng cuối cùng là mặc lại nữ trang, áo váy thêm dải lụa choàng, dáng người yểu điệu, cũng chưa trang điểm, lại như hoa phù dung dưới nước, mang hương vị đơn thuần của thiên đi về phía nàng vài bước, dừng cách khoảng một cánh tay, nhẹ giọng nói “Quân lương sự, đa tạ nàng. Ta hôm nay hồi đô thành, trong vòng mười ngày sau, phải lĩnh binh xuất chinh.”Là cố ý tới cáo biệt cùng nàng? Hạ Sơ Lam hành lễ “Thế tử bảo trọng.”“Lam Nhi……” Lục Ngạn Viễn duỗi tay muốn chạm bả vai Hạ Sơ Lam, nàng lui ra phía sau một chút “Thế tử thỉnh tự trọng.”Lục Ngạn Viễn nhìn nàng né tránh, trong lòng đau xót “Ta biết là ta không bảo vệ tốt cho nàng, làm nàng chịu rất nhiều ủy khuất, trong lòng nàng nhất định trách ta. Chờ ta lần này bắc chinh trở về, nhất định hảo hảo đền bù nàng.”Hạ Sơ Lam không giận phản cười “Thế tử muốn đền bù ta như thế nào? Là hưu phu nhân của ngài, hay là trở lại ba năm trước đây?”Lời này nàng lớn mật hỏi trắng ra, thậm chí hơi chút làm càn. Hai hộ vệ cũng không nén nổi mà nhìn nàng một cái, thấy thế tử không cho rằng nàng ngỗ nghịch, lại gục đầu xuống. Bọn họ biết, Hạ cô nương này đối với thế tử rất đặc biệt. Thế tử không chỉ thích nàng, còn có rất nhiều áy náy với nàng. Hơn nữa lần này nàng giúp thế tử giải quyết chuyện quân lương đang gấp như lửa sém lông mày, trên dưới trong quân cũng thực cảm Ngạn Viễn sợ nhất bộ dáng nàng lạnh như băng không để bụng, nàng chất vấn như vậy, ngược lại hắn có chút cao hứng, khẩu khí mang theo điểm dỗ dành “Cưới Mạc Tú Đình không phải do ta mong muốn, ta sớm muộn gì cũng sẽ hưu nàng ta. Mấy năm nay ta nhẫn tâm không liên hệ với nàng, là sợ sẽ hại nàng. Hiện tại Mạc Tú Đình đã đáp ứng giúp ta thuyết phục phụ thân mẫu thân, cho nàng vị trí trắc phu nhân. Chờ nàng vào phủ, ta nhất định bồi thường nàng gấp bội.”Trắc phu nhân? Hạ Sơ Lam lắc đầu, cúi đầu cười khẽ hai tiếng. Nàng biết nguyên chủ đã từng nói với Lục Ngạn Viễn không phải chàng không gả, vẫn luôn chờ hắn trở về cưới nàng, bọn họ từng yêu đương oanh oanh liệt liệt. Đứng ở lập trường cùng thân phận của hắn, cưới Mạc Tú Đình cũng thật là không tránh hồ thế tử Anh Quốc Công thân phận hiển hách, lại ở địa vị cao, được hoàng đế sủng hạnh, không thiếu nữ nhi nhà công khanh sẽ vui vẻ đi làm trắc phu nhân của hắn. Đối với nàng một nữ nhi thương hộ mà nói, như vậy đã tính thực cất nhắc rồi. Tương lai cũng không chắc nàng sẽ được gả nơi tốt nguyên chủ còn sống, có lẽ chỉ chờ một ngày này, hẳn là sẽ khóc lóc nhào vào trong ngực hắn, hoàn thành một đoạn giai thoại trai tài gái sắc. Đáng tiếc nàng không phải nguyên chủ, đối với hắn cũng không có tình yêu khắc cốt minh tâm, càng không muốn đi hủy hoại nhân sinh một nữ nhân chỉ cần làm hắn tin tưởng mình đã hoàn toàn không còn yêu hắn, nghĩ nghĩ, hơi hơi nâng cằm lên, duỗi tay chỉ vào cổ “Dấu vết nơi này, ngài có thể thấy sao?”Đường cong cổ nàng tuyệt đẹp, da thịt trong như ngọc, trắng như tuyết, chỉ là nếu nhìn kỹ, sẽ phát hiện trên cổ có một đoạn dấu như có như năm nay nàng dùng hết tất cả biện pháp, đều không thể hoàn toàn trừ bỏ dấu vết này.“Đây là làm sao vậy……?” Lục Ngạn Viễn giơ tay định chạm vào, Hạ Sơ Lam tránh đi, nhàn nhạt nói “Ba năm trước đây, đêm đó người phủ Anh quốc công tới, ta thắt cổ tự sát, thiếu chút nữa đã chết.”Đồng tử Lục Ngạn Viễn bỗng nhiên co rút lại, một tay kéo nàng đến trước mặt, gấp gáp nói “Ta không biết, ta thật sự không biết……” Hắn chỉ biết mẫu thân hắn phái người đi Tuyền Châu, muốn nàng qua phủ làm thiếp. Hắn biết thì đã không kịp ngăn cản, càng không nghĩ đến nàng sẽ vì chuyện này tự ngủ đông ba năm chính là vì chờ một cơ hội. Vốn nghĩ chờ lần này xuất chinh lập công trở về, sẽ thỉnh cầu Hoàng thượng ân chuẩn, đến lúc đó phụ thân cũng không thể nói gì được nữa. Không nghĩ tới Mạc Tú Đình chủ động muốn hỗ trợ, hắn cũng liền thuận nước đẩy Sơ Lam đẩy tay hắn ra, nhẹ nhàng nói “Ta là người đã chết qua một lần, cho nên biết chính mình muốn gì. Nguyên bản không nên trước khi ngài xuất chinh nói chuyện này, nhưng nếu ngài muốn ta vào phủ, ta chỉ có thể nói cho ngài, ta sẽ không làm trắc phu nhân của ngài đâu.”Lục Ngạn Viễn sửng sốt, hô hấp trở nên nặng nề, lỗ tai ong ong trầm đục. Hắn từng nghĩ nàng sẽ kháng cự, sẽ đánh hắn mắng hắn, nhưng chỉ cần nàng còn yêu hắn, bọn họ vẫn có thể ở bên hạ giọng “Lam Nhi, nàng muốn ta làm như thế nào nàng mới bằng lòng tha thứ ta? Chỉ cần nàng nói……”Hạ Sơ Lam giơ tay ngăn cản hắn nói tiếp, ánh mắt dừng ở bàn con bên cửa sổ, nơi đó bày một bình hoa cổ màu trắng bằng sứ, bên trong cắm hoa vừa mới nở.“Ta đã không còn là người ba năm trước đây, Hạ Sơ Lam kia đã chết. Nếu ngài thật sự lòng mang áy náy, muốn đền bù, thì không cần lại đến quấy rầy cuộc sống của ta. LụcNgạn Viễn, ta không hề yêu ngài. Chúng ta bên nhau là không có khả năng.”Sắc mặt nàng bình tĩnh, tựa hồ chỉ đang nói chuyện người khác chẳng liên quan gì tới bản thân, hắn nghe được lại thập phần tàn nhẫn. Ngực Lục Ngạn Viễn kịch liệt phập phồng, nắm chặt lòng bàn tay đầy mồ hôi, nhìn chằm chằm sườn mặt nàng hồi lâu, cuối cùng rốt cuộc tin tưởng nàng không phải đang giận lẫy, càng không phải lấy lui làm tiến, mà chỉ đang trần thuật một sự cần nàng còn yêu hắn, chẳng sợ núi đao biển lửa hắn đều chẳng từ nan. Nhưng nàng nói không yêu, lý do để hắn kiên trì còn không ngoài thập phần an tĩnh, người Hạ gia bị hộ vệ Lục Ngạn Viễn ngăn ở ngoài cửa, không nghe được đối thoại bên trong. Mà trong chính đường hai cái hộ vệ ngạc nhiên nhìn về phía Hạ Sơ Lam, không thể tin được nàng thế nhưng cự tuyệt thế con bướm bay vào, ngừng trên đóa hoa kia, nhẹ nhàng đập cánh. Hạ Sơ Lam cảm giác được nam nhân chắn trước người nàng rốt cuộc thối lui, không nói một lời đi ra chính đường. Người của hắn cũng theo hắn rời nhẹ nhàng thở ra, người nam nhân này cảm giác rất áp bách khí thế cũng rất cường đại. Vừa rồi bị hắn gắt gao nhìn chằm chằm, hai chân có chút nhũn ra, cơ hồ không thở nổi. Muốn phản kháng giai cấp quyền quý quả nhiên yêu cầu nhiều dũng An chạy vào, xem nàng thần sắc như thường, mới nói “Cô nương, thế tử đi rồi. Mấy thứ này làm sao bây giờ?”Hạ Sơ Lam nhìn thoáng qua “Em gọi người đem đồ vật kiểm kê một chút, ghi lại danh sách, sau đó đưa đến kho lương đi tiếp tế những người nghèo, cứ nói là ân đức thế tử Anh Quốc Công.”“Vâng.” Tư An theo ý đi Ngạn Viễn trầm mặt đi ra cửa Hạ gia, trực tiếp lên xe ngựa, phân phó xa phu rời đi. Mạc Tú Đình xem thần sắc hắn, tiểu tâm hỏi “Phu quân, làm sao vậy? Muội muội không muốn?”Lục Ngạn Viễn nhìn ra ngoài cửa sổ xe, không nói gì.“Có thể là cô nương gia da mặt mỏng, chờ lần này trở về, ta thuyết phục phụ thân mẫu thân, tự mình nói với nàng. Phu quân cứ yên tâm xuất chinh là được.”Lục Ngạn Viễn thất thần, cũng không nghiêm túc nghe nàng nói cái gì. Bên cạnh có một chiếc xe ngựa chạy lên, cùng bọn họ chạy song song với nhau. Hắn nhìn thấy Cố Cư Kính ngồi trên chiếc xe kia, còn có một người ngồi bên cạnh Cố Cư Kính, chẳng qua hoàn toàn bị Cố Cư Kính chặn, thấy không rõ bộ khẽ gật đầu thăm hỏi, Cố Cư Kính chắp tay thi lễ “Thế tử đi chậm, ta đang vội đi trước một bước.”Lục Ngạn Viễn giơ tay làm động tác thỉnh, xe ngựa kia liền chạy lên phía vốn nghĩ rằng Cố Cư Kính xuất hiện lần này ở Thiệu Hưng, là Cố Hành Giản bày mưu đặt kế, để hắn Cố Cư Kính tới du thuyết nhóm thương nhân Thiệu Hưng không cần quyên quân lương, cho nên phái người nhìn chằm chằm hắn Cố Cư Kính. Nhưng Cố Cư Kính mỗi ngày kết bạn, nói chuyện đều là sinh ý thượng sự, hoàn toàn không hỏi đến chính sự, không giống như là ôm mục đích Ngạn Viễn đương nhiên sẽ không tin tưởng Cố Hành Giản bị đình quan về sau thật sự có thể nhàn vân dã hạc qua ngày. Người nọ dã tâm còn có quyền thế to lớn, ngay cả phụ thân còn phải kiêng kị ba phần. Bất quá là tạm thời đình quan mà thôi, lại không phải bị biếm đi hay bị cách chức, không chịu đau khổ. Chẳng qua người nọ vừa ly khai vị trí trung thư, phái chủ hòa liền chịu đả kích to lớn. Nếu không lần này Hoàng Thượng cũng sẽ không đồng ý bắc luôn luôn không nhìn quen nhất những đại thần cầu hòa này nọ, sợ chiến như hổ, sống cẩu thả tạm bợ, không có lòng thu phục cố thổ, còn một mặt hướng Kim Quốc cúi đầu xưng thần, mất hết mặt mũi Đại Tống, bất quá là nịnh thần nhất bang mà kia Cố Cư Kính cũng hỏi Sùng Minh đánh xe bên ngoài “Sùng Minh, ngươi thấy Lục Ngạn Viễn từ Hạ gia đi ra?”“Vâng.” Sùng Minh trả lời khẳng Cư Kính nhìn về phía người bên cạnh. Cố Hành Giản nguyên bản nhắm mắt dưỡng thần, giờ phút này mở to mắt, nhìn ra cửa sổ bên ngoài. Lục Ngạn Viễn hẳn là đi Hạ gia chào từ biệt nàng, trước khi xuất chinh giải quyết xong một tâm sự. Rốt cuộc trên chiến trường đao kiếm không có mắt, ai cũng không thể bảo đảm cuối cùng có thể tồn tại trở đích xác không thích chiến ngựa đi ngang qua đường phố Thiệu Hưng, phù thanh lược ảnh. Bên đường quán bày san sát, tiếng người ồn ào, sớm đã thập phần náo nhiệt. Vô luận quốc gia có hay không có chiến sự, Trung Nguyên có thể thu phục hay không, hắn có khả năng làm, đó là tận lực giữ gìn một phương an bình này mà luận thế nhân nhạo báng hắn như thế nào, khinh thường hắn, hắn không thẹn với lương Cư Kính từ trên mặt đệ đệ nhìn không ra bất luận cảm xúc gì, cũng không biết hắn suy nghĩ gì, càng không dám tùy tiện mở miệng, miễn lại khiến cho hắn không thoải mái. Hôm qua nhất thời nổi khí nói ra những lời đó, đến đêm hối hận đến không ngủ trí Tể tướng, người ngoài nhìn rất phong cảnh, lại không biết ở cao càng lạnh. Cái gì đệ đệ cũng không nói, có lẽ chỉ là không muốn liên lụy người khác.“Huynh có biết ai gần đây muốn tới Thiệu Hưng?” Cố Hành Giản mở miệng hỏi.“Có. Làm sao vậy?”Cố Hành Giản nói “Thuận đường giúp đệ đưa vài thứ.” Số chương 159 chương + 2 phiên ngoạiThể loại truyện cổ đại + xuyên khôngEditor Masha***Văn ánLà thiếu nữ Thiệu Hưng, Hạ Sơ Lam là một mỹ nhân có tiếng. Vùng Giang Nam cứ như cái nôi cho ra vô số vẻ đẹp, nhan sắc của Hạ Sơ Lam dịu dàng, tư dung yểu điệu, như một đoá hoaTrong triều không ít quan to hiển quý mong muốn đem nàng nạp vào tướng Cố Hành Giản quyền khuynh triều dã, đầy bụng kinh luân, tự cao thanh thân nhiều năm, cũng không gần nữ duyên xảo hợp, yêu thương Hạ gia nữ nhi, thể xác và tinh thần trầm thành đồn đãi Cố tướng hao hết tâm tư cưới nữ nhi nhà thương hộ, sủng như trân bảo. Hạ Sơ Lam thay đổi xiêm y, trang điểm lại lần nữa. Triệu ma ma và Tư An theo nàng đi đến nhà chính. Hạ Sơ Lam không xác định, lại hỏi Triệu ma ma “Nhà của chúng ta từng có giao tình gì cùng Sùng Nghĩa công phủ sao? Ta không nhớ có từng lui tới với bọn họ.” Nàng cảm thấy Triệu ma ma ở Hạ gia đã lâu, hẳn là biết chút ít. Triệu ma ma ngẫm nghĩ nói “Chắc là không đâu.” Hạ Sơ Lam hồ nghi đầy bụng, nghĩ thầm có lẽ Sùng Nghĩa công phu nhân không phải tới tìm nàng. Nhà chính theo kiến trúc năm gian mái hiên cao cao, mái cong viền quanh, còn có một tầng trệt cao hơn hai thước so với mặt đất, thập phần to lớn. Nhưng Cố Hành Giản thích ở trúc cư, gặp khách cũng thường là ở trúc cư, nơi này ngày thường không dùng mấy. Hạ Sơ Lam đi lên bậc thang, nhìn thấy một quý phụ nhân ngồi phía trong cánh cửa, búi tóc vấn cao, cắm bộ diêu hình phượng, được khảm hồng bảo thạch, áo lông hạnh hoàng khóa ngoài, dung mạo đoan trang tú lệ. Hạ Sơ Lam hơi hơi sửng sốt, cảm thấy mình hình như đã gặp bà ở đâu đó, nhưng nhất thời không nghĩ ra, nên đứng ngoài cửa không bước vào. Tiêu Bích Linh đứng bên cạnh Ngô thị, nhíu mày nhìn cách bày biện trong phòng, bĩu môi nói “Bất quá một Tể tướng xuất thân bần hàn, nhà chính bày biện còn khí phái hơn Sùng Nghĩa công phủ chúng ta. Thật không biết Hoàng Thượng nghĩ như thế nào. Nhà của chúng tại tại Khang Dụ Phường cũng coi như là nhất đẳng địa giới bên trong đô thành, nhưng so với chỗ Dụ Dân Phường này, vẫn kém hơn nhiều. Vì cái gì Hoàng Thượng không cho chúng ta ở tại Dụ Dân Phường? Nhà của Hoàng Hậu, nhà của Thái Hậu đều ở nơi đó.” Ngô thị nhìn nàng một cái “Con biết cái gì? Chỗ phủ đệ này vốn do chính Hoàng Thượng ngự tứ, tất nhiên khí phái. Hơn nữa ta đã nói với con rất nhiều lần, cho dù Hoàng Thượng và Hoàng Hậu nhiều yêu thương con nhiều thế nào, con cũng đừng quên thu liễm một chút.” Tiêu Bích Linh mỗi ngày đều phải nghe mẫu thân nhắc mãi chuyện này, trong lòng mơ hồ có chút không kiên nhẫn. Hoàng Thượng và Hoàng Hậu không có nữ nhi, cho nên vạn phần sủng ái nàng, quả thực sủng thành công chúa. Ngô thị thầm than nàng không hiểu chuyện, Tiêu gia quý giá như thế nào cũng là hoàng tộc tiền triều. Hoàng thất tuy lễ ngộ, lại không thể không kiêng kị, đương nhiên không có khả năng thật tâm yêu thương. Nhưng những lời này một tiểu cô nương sống trong nhung lụa không hiểu được, Ngô thị cũng không nói nữa. Hạ Sơ Lam lúc này mới đi vào, hành lễ nói “Không biết Sùng Nghĩa công phu nhân cùng Thanh Nguyên huyện chủ đã đến, không tiếp đón từ xa. Chỉ là các vị tới không khéo, tướng gia ra ngoài, không ở trong nhà.” Ngô thị gắt gao bắt lấy tay vịn ghế dựa, nhìn chằm chằm khuôn mặt Hạ Sơ Lam. Hôm qua Hoàng Hậu đưa tin cho bà, bảo bà chính mắt đến xem, bà đã mơ hồ cảm giác là cô nương ngày ấy nhìn thấy ở Khang Dụ Phường. Hiện giờ người đứng ở trước mắt, bà chấn kinh tột đỉnh. Trên đời sao lại có hai người lớn lên giống nhau như thế? Kia đuôi lông mày khóe mắt đầy ý vị, kia ánh mắt nhìn người khác, không sai biệt gì với Thiến Nương thời trẻ. Môi Ngô thị run rẩy, bởi vì kích động mà nói không nên lời. Hạ Sơ Lam nhìn thấy sắc mặt của bà, cảm thấy rất kỳ quái, người này nhận thức nàng sao? Nàng lại tìm tòi một lần trong trí nhớ, không hề có ấn tượng về người trước mắt, hẳn là không quen biết. Ngô thị sau khi khiếp sợ qua đi, run run hỏi “Hài tử, ta không phải tới tìm Cố tướng, chính là tới tìm ngươi. Nhà của ngươi ở nơi nào, mẫu thân là người phương nào?” Hạ Sơ Lam nghi hoặc nói “Phu nhân sao lại hỏi như thế?” “Bởi vì ngươi lớn lên rất giống một cố nhân của ta. Cho nên ta muốn xác nhận một chút, ngươi và nàng có quan hệ gì hay không. Ngươi có thể nói cho ta không?” Ngô thị khẩn thiết nói. Hạ Sơ Lam xem vị Sùng Nghĩa công phu nhân này dịu dàng đoan trang, thái độ thành khẩn, liền nói “sinh ra ở Tuyền Châu, ba năm trước đây dọn đến Thiệu Hưng. Phụ thân là phú thương Hạ Bách Thịnh ở Tuyền Châu, mẫu thân là nữ nhi quan huyện quản hạt Tuyền Châu, họ Đỗ.” Ngô thị thầm thở dài một tiếng, Tuyền Châu địa phương xa như vậy, bà và Thiến Nương trước nay đều chưa từng đi qua, càng đừng nói nhận thức Hạ Bách Thịnh cùng Đỗ thị. Đứa nhỏ này không có quan hệ với Thiến Nương? Nhưng rất giống, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nghĩ đến Thiến Nương. Hốc mắt bà ửng đỏ, cầm khăn chấm khóe mắt, Tiêu Bích Linh cúi đầu nói “Mẫu thân, ngài làm sao vậy?” Ngô thị khoát tay “Không có việc gì.” Tiêu Bích Linh cảm thấy là Hạ Sơ Lam làm cho mẫu thân thành như vậy, không vui nhìn về phía nàng. Nàng tựa hồ càng đẹp hơn so với trước kia, trên mặt thêm chút thành thục phong vận, đúng là Diêu hoàng Ngụy tím, quốc sắc thiên hương. Tiêu Bích Linh khinh thường bĩu môi. Trách không được muốn tìm nam nhân lớn tuổi hơn nàng nhiều như vậy, thê tử mĩ mạo trẻ tuổi, càng dễ dàng được trượng phu sủng ái. Chẳng qua nam nhân nhà công khanh hiển quý, đều thành hôn rất sớm, tới tuổi này, nếu là ham mới mẻ, cũng chỉ có thể nạp thiếp. Địa vị như Cố Hành Giản, bên cạnh lại chẳng có một cơ thiếp nào, chỉ sợ thập phần hiếm thấy. Cố tình để cho Hạ Sơ Lam nhặt được tiện nghi lớn. Hạ Sơ Lam nói “Phu nhân có lẽ là nhận sai. Trên đời này người có ngàn ngàn vạn vạn, lớn lên giống nhau cũng rất bình thường. Có thân huynh đệ, thân phụ tử, lớn lên không giống nhau, nhưng những người không có quan hệ huyết thống, ngược lại có vài phần rất giống, đây đều là tạo hóa.” Ngô thị tán đồng gật đầu. Nhiều năm như vậy qua đi, bà mang lòng áy náy, đêm không thể ngủ yên. Bên ngoài cho rằng bà cùng lệnh công phu thê cầm sắt hòa minh, thường xuyên kết bạn dạo chơi ngoại thành, lại không biết đó là vì lệnh công muốn duy trì quan hệ cùng hoàng thất, cố ý làm cho người khác xem. Nếu không phải khi bà tuổi trẻ xúc động lại không hiểu chuyện, không cho lệnh công và Thiến Nương ở bên nhau, có lẽ hiện tại, quan hệ giữa lệnh công và bà sẽ không lãnh đạm như thế. Hiện giờ bà muốn đền bù, muốn sám hối, nhưng cố nhân một luồng phương hồn, đã sớm biến mất trên cõi đời này. “Quấy rầy ngươi.” Ngô thị cười cười, đứng dậy nói với Tiêu Bích Linh, “Chúng ta đi thôi.” Hạ Sơ Lam hành lễ đưa tiễn, âm thầm phỏng đoán vị cố nhân kia hẳn rất quan trọng với Sùng Nghĩa công phu nhân. Nếu không bà cũng không cần cố ý tới cửa một chuyến, chỉ để hỏi mấy câu kỳ quái. Chờ ra khỏi tướng phủ, Ngô thị vịn Tiêu Bích Linh lên xe ngựa. Tiêu Bích Linh nói “Mẫu thân, Hạ Sơ Lam làm ngài nghĩ đến ai? Ngài vì sao phải cố ý tới đây một chuyến.” Ngô thị nhắm mắt nói “Một vị cố nhân, người biết nàng rất ít. Con khi đó còn chưa sinh ra, tất nhiên không biết.” Tiêu Bích Linh thấy bà không muốn nhiều lời, nhất thời hơi giận dỗi mà nhìn về phía ngoài cửa sổ. Cả nhà tựa hồ đều cất giấu bí mật, phụ thân và ca ca thường nhốt mình trong thư phòng mật đàm. Còn có mẫu thân cũng có tâm sự, nàng giống như người ngoài, cái gì cũng không biết. Ngô thị nhìn nàng một cái, nhẹ nhàng lắc đầu. Rốt cuộc vẫn còn quá trẻ con, vị Tể tướng phu nhân kia không lớn hơn nàng bao nhiêu, nhìn qua lại thấy trầm ổn hơn nàng rất nhiều. Bà vẫn nên phái người đi Tuyền Châu hỏi thăm một phen mới tốt. Sau khi Ngô thị đi rồi, Hạ Sơ Lam không có việc gì làm, lại cảm thấy ngồi không không thoải mái lắm, liền đi đến hoa viên xem Nam bá trồng hoa. Nam bá lúc đầu không dám để nàng động tay, nhưng xem nàng rất nhiệt tâm hỗ trợ, sẽ dạy nàng xới đất và chiết cây. Chiết cây là một môn kỹ thuật cao, Nam bá nói “Bách hoa đều có thể chiết. Trên cây cà chiết mẫu đơn, mùa hạ hoa mang sắc tím. Chiết cành đào trên cây mai, mùa đông mà đào khoe sắc, lại trên cây Lý chiết hoa mai, hương tựa như mai mà khai xuân.” Hạ Sơ Lam một bên xới đất, một bên giơ tay lau mồ hôi, mu bàn tay dính bùn, sau khi cọ qua, trên mặt liền lưu lại một đường đất đen. Tư An phụt một tiếng cười, nàng cảm thấy không đúng, lại lau vài cái, tức khắc biến thành mặt mèo. Triệu ma ma đã cầm khăn tay ra “Mau tới lau.” Hạ Sơ Lam ngồi xổm, nhắm mắt lại ngước mặt lên, chờ Triệu ma ma lau cho nàng. Có thanh âm ở bên cạnh nói “Ta thấy lau cũng không sạch đâu, vẫn nên trở về rửa đi.” Nàng mở to mắt, nhìn thấy Cố Hành Giản không biết đứng trước mặt từ lúc nào, trong mắt mỉm cười, cúi người ôm nàng lên. “Tướng gia, trên người ta dơ!” Hạ Sơ Lam kinh hô, không muốn cho hắn thấy bộ dáng nàng chật vật như vậy. Cố Hành Giản cúi đầu nhẹ giọng nói “Đế giày nàng toàn là bùn, là muốn đem tất cả đường trong tướng phủ đạp thành bùn lộ sao? Ta mới từ bên ngoài trở về, xiêm y này vốn là muốn đổi, không ngại.” Hạ Sơ Lam nhịn không được cười, ngoan ngoãn dựa vào ngực hắn, nhìn tay bẩn của mình “Trồng hoa còn rất thú vị. Về sau ta muốn học nhiều thêm với Nam bá. Nhìn thấy hoa non mình gieo lớn lên, nở hoa, kết quả, rất có cảm giác thành tựu.” Cố Hành Giản nhìn nàng biểu tình trẻ con, ánh mắt nhu hòa. Có đôi khi cảm thấy nàng so với nữ tử cùng tuổi thành thục hơn rất nhiều, đại khái là do tuổi nhỏ đã khởi động gia nghiệp. Nhưng có khi lại cảm thấy nàng là tiểu nữ thiên chân khả ái, cần người sủng đau, cẩn thận che chở. Triệu ma ma và Tư An đi tịnh phòng đun nước, Hạ Sơ Lam đi vào tắm gội, Cố Hành Giản cũng thay xiêm y, rửa sạch tay và mặt. Hắn đi Đa Bảo Các tìm thuốc mỡ, đặt ở trên giường. Chờ Hạ Sơ Lam tắm gội bước ra, hắn bảo Tư An và Triệu ma ma đều đi ra ngoài. Trong phòng chỉ còn lại hai người bọn họ, Hạ Sơ Lam cho rằng hắn muốn nói riêng với mình, liền hỏi hắn “Có chuyện gì vậy?” Cố Hành Giản vỗ vỗ bên cạnh nói “Lại đây.” Hạ Sơ Lam theo lời đi qua, lại nghe hắn nói “Để ta nhìn xem.” Nhìn cái gì? Hạ Sơ Lam không phản ứng lại, Cố Hành Giản đã kéo nàng ngồi xuống, khom lưng kéo váy nàng. Nàng vội vàng duỗi tay đè lại váy, kinh hoàng nói “Không được!” Cố Hành Giản lại không nghe, ôm nàng nằm xuống. Lúc hắn cường thế, nàng căn bản không phản kháng được. Hai người lôi kéo một trận, cuối cùng nàng vẫn ngã xuống giường, hai chân thẹn thùng mở ra, cắn ngón tay để hắn nhìn. Hoa môi hồng hồng cực kỳ xinh đẹp, trắng trong non mịn, nhưng hơi sưng đỏ và rát, đêm qua quả thật hơi quá mức. Hạ Sơ Lam cảm giác được ngón tay hắn dính thuốc mỡ lạnh lẽo bôi ở nơi đó, cả người nhịn không được phát run, thiếu chút nữa kêu ra tiếng. Đôi tay hắn có thể viết chữ tốt văn hay, có thể họa tranh sinh động như thật, phê xem đủ loại tấu chương của quan lại, vô cùng xinh đẹp, lại vì nàng làm loại chuyện này…… “Tướng gia, ta bảo Tư An hoặc Triệu ma ma làm, ngài đừng……” âm điệu nàng thay đổi, cảm giác như hãm trong tình dục. Thân thể nàng vô cùng mẫn cảm, hơi chạm vào là có thể có cảm giác. “Đừng nhúc nhích. Lập tức liền xong.” Cố Hành Giản tận lực tâm vô tạp niệm nói. Hạ Sơ Lam chỉ có thể cố nén, nhưng trên người run rẩy lợi hại. Chờ Cố Hành Giản bôi tốt thuốc mỡ cho nàng, mặc vào quần lụa và váy, nàng mới nhẹ nhàng thở ra, thẹn đỏ mặt. Cố Hành Giản đi rửa sạch tay trở về, thấy nàng còn nằm, liền ôm nàng ngồi giữa hai chân “Tốt hơn không?” Hạ Sơ Lam rũ mắt gật đầu, chỉ cảm thấy đầu ngón tay cũng nóng lên “Tướng gia, lần sau vẫn là để Tư An hoặc Triệu ma ma làm……” Nàng không muốn làm bẩn tay cầm bút của hắn, càng không chịu nổi hắn chạm vào. Vừa rồi thiếu chút nữa đã…… Cố Hành Giản nâng cằm nàng lên “Chúng ta là phu thê, nàng nên quen với việc chúng ta thân mật. Bất quá không có lần sau, ta sẽ không làm nàng bị thương nữa…… Nhưng thật ra cách nàng xưng hô không tính sửa lại sao?” Hạ Sơ Lam ngước mắt nhìn hắn, trong mắt tràn đầy khó hiểu “Kêu tướng gia không đúng sao?” Cố Hành Giản thấp giọng nói “Người kêu ta tướng gia rất nhiều. Nàng gọi không đúng, hôm nay ta không bỏ qua đâu.” Không gọi tướng gia thì gọi là gì? Gọi thẳng tên họ nhất định không được. Hắn dường như có tự, nhưng đó là trưởng bối hoặc là đồng liêu cấp bậc không khác mấy gọi, nàng không thể gọi như vậy. Hạ Sơ Lam nghĩ nghĩ, thấp giọng gọi “Phu quân.” Về sau lúc không có người ngoài sẽ gọi như vậy đi. Tiếng “Phu quân” từ trong miệng nàng nói ra, mềm nhẹ uyển chuyển, vô cùng dễ nghe. Cố Hành Giản nhịn không được hôn môi nàng “Lam Lam, lại kêu một lần.” Về sau Hạ Sơ Lam không nhớ rõ mình gọi bao nhiêu lần. Chỉ biết hắn đè nàng ở trên giường, cởi vạt áo nàng, chui đầu vào trước ngực nàng gặm cắn, vẫn luôn bức bách nàng kêu phu quân. Nếu không phải dưới thân nàng còn đau, hắn khẳng định lại muốn…… Lúc sau bụng nàng không khoẻ kêu hai tiếng, hắn mới buông tha nàng, phân phó Tư An bọn họ chuẩn bị cơm trưa. Lúc ăn cơm, Hạ Sơ Lam trộm nhìn Cố Hành Giản ngồi ở đối diện vài lần, thần thái hắn tự nhiên, động tác ưu nhã, ôn nhuận như ngọc. So với lúc cởi quần áo quả thực như hai người khác nhau. Ban ngày vì chiếu sáng, mành treo cửa sổ đều cuốn lên, hiệu quả cách âm không tốt. Vừa rồi hắn làm nàng rên rỉ không ngừng, khẳng định bị người bên ngoài nghe thấy được. Nàng cắn cắn môi, xới thêm nửa chén cơm, vùi đầu ăn cũng không biết ăn cái gì. Dùng qua cơm trưa, Cố Hành Giản nắm tay Hạ Sơ Lam đi đến gian cách vách, bảo Sùng Minh mang hộp gấm từ trong cung đặt ở trên bàn sách. Hạ Sơ Lam nghi hoặc nhìn hắn, hắn mở hộp gấm, lấy cuộn tranh ra, chậm rãi mở. Ở trên cùng bức họa, chữ viết như rồng bay phượng múa đề ba chữ 《 Định Phong Ba 》, còn có ngự ấn, áp tự, còn có rất nhiều con dấu chuyên dụng. Bức họa này nếu bán trên thị trường, không biết có thể bán được bao nhiêu tiền. Hạ Sơ Lam đứng ở án thư, duỗi tay sờ chữ hoàng đế viết lưu niệm “Chữ viết thật tốt.” Hoàng thất xưa nay đều tu dưỡng văn học rất cao, đương kim hoàng thượng đối với thi họa cũng nghiên cứu rất thâm sâu. Nghe nói khi nam độ, ném đi rất nhiều hi thế trân bảo, hoặc bị người Kim cướp đi, nhưng ngắn ngủi trong vòng hai mươi năm, tranh chữ cất chứa trong hoàng cung, đã có thể so với lúc trước khi còn cường thịnh. Cố Hành Giản đứng sau nàng, khẽ cười nói “Ta vốn cảm thấy《 Định Phong Ba 》 là điểm mắt thêm cho rồng. Khi ta vẽ cũng không có nghĩ nhiều, nhờ nàng giải thích mới làm cho mặt rồng đại duyệt. Sao nàng lại nghĩ được như vậy?” “Ta nghĩ lung tung thôi, không ngờ chó ngáp phải ruồi. Lúc ấy Mạc Quý Phi lấy bức họa này ra, ai cũng khen đẹp. Nàng còn hỏi ta có biết ai họa hay không, ta cũng không biết là ngài……” Cố Hành Giản duỗi tay ôm lấy nàng, hôn đỉnh đầu nàng “Nàng chưa từng thấy qua ta vẽ, tất nhiên không nhận ra. Đương thời người có thể nhận ra ta vẽ cũng cực ít. Bất quá vẽ tranh phải tĩnh tâm, hao phí rất nhiều thời gian. Mấy năm nay ta hầu như không vẽ gì, đó là bởi vì không có thời gian nhàn hạ. Về sau, thời gian ta bồi nàng chắc sẽ rất ít.” Nghe xong lời này, Hạ Sơ Lam có vài phần chua xót. Hắn thật sự quá bận, ngay cả thời gian nghỉ kết hôn, lúc đình quan, cũng có chuyện nhọc lòng không xong. Địa vị Tể tướng, người ngoài nhìn vô cùng huy hoàng, lại phải trả giá tinh lực và tâm huyết nhiều hơn người khác rất nhiều. Nhiều quốc gia đại sự như vậy, mọi chuyện đều phải làm lụng vất vả, thật là quá cực nhọc. Hạ Sơ Lam hơi hơi nghiêng đầu, nói “Kỳ thật ta cũng có tư tâm.” “Ừ?” Cố Hành Giản cúi đầu, muốn nghe thanh âm nàng nói chuyện rõ hơn. “Chỉ cần có ngài bên cạnh ta, vô luận trời nam biển bắc, đều là ngô hương. Mặc kệ lúc đó ngài có bên cạnh ta hay không, chỉ cần nghĩ đến ngài, đều cảm thấy tâm an. Ba chữ 《 Định Phong Ba 》này cũng coi như tiếng lòng của ta.” Cố Hành Giản sau khi nghe xong, chỉ cảm thấy đáy lòng một mảnh mềm mại. Tri âm khó gặp, hắn còn may mắn cưới nàng làm vợ, trời cao vô cùng hậu đãi hắn. Hắn vòng quanh Hạ Sơ Lam, duỗi tay cầm lấy bút lông, chấm mực, sau đó ở góc trái bên dưới chữ hoàng đế viết lưu niệm, lại viết một hàng Những năm cuối tháng chạp, thê khẩu thuật, thánh thượng ngự bút thân thư, hoàn thành tâm ý. Nguyện tựa hồng án tương trang, đến bạc đầu, vĩnh viễn không tương phụ. Viết xong hắn lại viết tự của mình, còn lấy ra con dấu đóng lên. Chỉ sợ đương thời có thể được hoàng đế và Cố Hành Giản hai người ký tên, ngoại trừ chiếu thư, chỉ có bức họa này. Bất quá vốn là quân thần đồng tâm hoàn thành tác phẩm xuất sắc, đại biểu quân thần một lòng. Nhưng thêm câu này, liền biến thành thú với khuê phòng. Hạ Sơ Lam cẩn thận chú tâm nhìn hắn viết tự, nói không nên lời đẹp như thế nào, chỉ biết là rất đẹp. Có khổ công không ngừng, cũng phải có vài phần thiên phú. Nàng không khỏi cười nói “Ngài không sợ truyền lưu đến đời sau, người khác nói ngài nông cạn?” Cố Hành Giản thu hồi con dấu, nói “Kinh Thi ba trăm, lấy 《 Quan Sư 》 làm đầu, chuyện vợ chồng sao tính là nông cạn? Ta vốn cảm thấy rất tốt.”

sủng trong lòng bàn tay