ông xã bá đạo rất cưng chiều vợ
Chu Cầm rất cưng chiều cô, khó tránh làm cô được cưng chiều nên kiêu căng. Hạ Tang cùng anh đi vào nhà vệ sinh, Chu Cầm muốn đóng cửa lại, nhưng cô nắm lấy tay anh không chịu buông ra. Cuối cùng anh cũng mở miệng: "Buông tay." "Không muốn."
Đọc truyện Ông Xã Bá Đạo Rất Cưng Chiều Vợ của tác giả Tĩnh Mặc Thành Kiển, luôn cập nhật chương mới đầy đủ. Hỗ trợ xem trên di động, máy tính bảng.
Ông Xã Bá Đạo Rất Cưng Chiều Vợ Chương 264 Ông Xã Bá Đạo Rất Cưng Chiều Vợ Chương 264: Vì Cô Mà Làm Kẻ Địch Với Cả Thế Giới Trong sơn động vang lên âm thanh tí tách của nước, âm thanh kia không hề nhanh mà ngược lại còn có chút chậm chạp. Vài người trong sơn động đi mỗi bước đều vô cùng cẩn thận, sợ đụng phải các cơ quan ở trong sơn động.
Đọc truyện dịch Ông Xã Bá Đạo Rất Cưng Chiều Vợ Chương 10 của tác giả Tĩnh Mặc Thành Kiển trên trang hayfull.com. Chọn lọc. Cô nhìn chắm chằm người đàn ông đang hôn rất nghiêm túc đó, lấy năng lực của anh, anh đại khái đã sớm biết bên ngoài phòng có người
Tác giả: Tĩnh Mặc Thành Kiển. Thể loại: Ngôn Tình. Nguồn: DĐ Lê Quý Đôn. Trạng thái: Đang ra. Thể loại: Hiện đại, trọng sinh, sủng, sạch. Đây là chuyện xưa về người đàn ông che chở bảo bối của mình đến khi trưởng thành. ***. Tin đồn anh tuyệt tình lại tuyệt tâm, lại bởi vì người con gái đẹp mà hoảng hốt không thôi.
Sie Sucht Ihn Frankfurt Am Main Markt. Giới thiệu Ebook Tác giả Tĩnh Mặc Thành Kiển Thể loại Ngôn Tình Nguồn diendanlequydon; Editor Hana96 Trạng thái Tới chương 263Giới thiệu truyệnÔng Xã Bá Đạo Rất Cưng Chiều Vợ là chuyện xưa về người đàn ông che chở bảo bối của mình đến khi trưởng thành.***Tin đồn anh tuyệt tình lại tuyệt tâm, lại bởi vì người con gái đẹp mà hoảng hốt không đồn anh nghiêm túc, lại nở nụ cười dịu dàng nhất với người con gái đẹp,Mà nhìn Phó Quân Hoàng người được gọi là thiên tài vũ khí, làm sao che chở bảo bối đến khi lớn lên.***Ban đầu cô là hắc bạch song phương người người đều phải gọi một câu Tần gia lại chết do sự cố máy cô mở mắt lần nữa, lại phát hiện linh hồn của cô xuyên qua trên người một cô gái nhỏ, mà xung quanh cô đang trình diễn màn bắn nhau cô còn chưa biết rõ tình huống, một thiếu niên toàn thân đầy máu chặn ngang ôn lấy cô, dịu dàng kéo cô vào trong ngực bản thân, cứ như vậy cô, có một người ba trẻ tuổiTruyện ngôn tình này là một chọi một, ấm áp không ngược, sủng văn ngọt ngào, thể xác và tinh thần sạch sẽ, yên tâm nhảy hố. Truyện sủng văn, cán bộ cao cấp, hào môn, nữ cường thích trọng Ebook Ông Xã Bá Đạo Rất Cưng Chiều Vợ – Tĩnh Mặc Thành Kiển Tới chương 263Ebook Ông Xã Bá Đạo Rất Cưng Chiều Vợ – Tĩnh Mặc Thành Kiển – Tới chương 263 Epub – Tới chương 263Ebook Ông Xã Bá Đạo Rất Cưng Chiều Vợ – Tĩnh Mặc Thành Kiển – Tới chương 263 Prc/Mobi – Tới chương 263Ebook Ông Xã Bá Đạo Rất Cưng Chiều Vợ – Tĩnh Mặc Thành Kiển – Tới chương 263 Pdf – Tới chương 263
Không có ngôn từ nào có thể diễn tả sự xa hoa bên trong biệt thự, Tần Lam chân trần đứng ở trên thảm lông nềm mại, con ngươi lạnh lùng không chút để ý người đàn ông quỳ trên mặt đất."Tần gia, tất cả đều đã chuẩn bị tốt, gia ngài có thể tới hòn đảo nhỏ ở trước, sau này tôi sẽ theo tới." Người đàn ông quỳ trên mặt đất dịu dàng đến mức có thể chảy ra nước, con ngươi của anh ta gần như say mê nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Tần Lam."Xem ra, anh định nhốt tôi cả đời ." Hơi híp mắt, giọng nói lười nhác giống như đang nói chuyện bình thường không liên quan đến mình."Không, không, gia, tôi chỉ muốn vĩnh viễn có thể ở cùng gia."Người đàn ông quỳ trên mặt đất, tiến về phía trước vài bước, gương mặt dịu dàng thấm đượm say mê làm người ta xem không hiểu, anh ta tháo Bạch Thủ Sáo đang đeo ở trên tay xuống, gần như thành kính vuốt ve đôi chân ngọc trần trụi bên ngoài kia, cúi người, dán mặt vào chân đẹp trắng ngần"Gia, tôi chỉ không muốn người khác tới quấy rầy chúng ta. Trên thế giới này, người quấy rầy chúng ta đều đáng chết!" Giọng nói đột nhiên ngươi của Tần Lam rất nhạt, cô nhìn người đàn ông dáng vẻ thành kính như vậy hôn chân ngọc của bản thân, dè dặt cẩn trọng vỗ về chơi đùa chân của cô, trong lòng một trận trào xem, đây là con chó tốt cô nuôi trước, cô không nên cứu con chó này, cô càng hố hận lúc trước không cho anh ta một phát không, hôm nay cô cũng sẽ không rơi xuống nông nỗi bị chó điên đoạt quyền, nhốt!Tưởng Tần Lam cô, từ nhỏ đến lớn tranh quyền đoạt thế, giết vô số người, hai tay dính đầy máu tươi, đổi lấy người người hai bên hắc bạch kính sợ Tần gia. Mà hiện tại, cô lại bại trong tay một con chó mà mình nuôi dưỡng, thật đúng là đủ châm lòng Tần Lam xoẹt qua một tia chán ghét, rút chân ra, không chút lưu tình một cước đá vào trên mặt người đàn ông, nháy mắt, thân thể của người đàn ông hơi ngửa ra sau, mà trong lúc đồng thời, người đàn ông lấy tay che cái mũi chảy máu, anh ta biết, Tần gia không thích nhìn thấy máu."Cút!"Người đàn ông cũng không có lập tức rời đi, anh ta lấy ra một chiếc khăn lụa cotton mềm mại thuần chất, dè dặt cẩn trọng chà lau mặt chân của Tần Lam, sau khi xác định chân đẹp không có chút vết máu, anh ta mới nói "Gia, máy bay đã chuẩn bị tốt ở sân bay, một lát sẽ có người tới đón gia."Tần Lam mắt lạnh nhìn người đàn ông lấy ra một đôi dép lê mềm mại, tiếp tục quỳ trên mặt đất giúp cô đi vào, xung quanh mũi anh ta còn có vết máu, nhưng bên môi luôn mang theo một chút ý cười khó ức khi anh ta giúp cô đi dép lại hôn một cái lên chân ngọc của cô"Gia, tôi sẽ nhớ ngài."Con ngươi trong trẻo lạnh lùng của Tần Lam nhìn người đàn ông quỳ lui ra phía sau, cuối cùng, bóng dáng hoàn toàn biến mất ở bên trong biệt đón Tần Lam là Hạ Lợi người luôn luôn làm việc bên cạnh người đang ông Lợi tất cung tất kính đứng ở sau lưng Tần Lam, mặc dù hiện tại Tần Lam bị đoạt quyền, nhưng vẫn như cũ không ai dám đi khiêu khích uy nghiêm của đương kim Tần cần một câu nói của Tần gia, nhất định nhị gia sẽ không chút do dự giải quyết bọn Lam vừa mới ngồi lên máy bay, Hạ Lợi lấy di động, cung kính, hai tay giao vào trong tay Tần Lam."Gia, không phải sợ, qua vài ngày tôi sẽ đi qua với ngài." Giọng nói dịu dàng của người đàn ông từ trong điện thoại truyền Lam không chút do dự mém điện thoại di động đi, nhắm mắt, dưỡng tại chỉ cần nghe được giọng nói của người nọ, toàn thân Tần gia đều sẽ khó khi đợi máy bay cất cánh, con ngươi trong suốt lạnh lùng khẽ nhếch, tầm mắt dừng ở trên người Hạ Lợi thần kinh luôn buộc chặt, "Rất khẩn trương?"Lưng Hạ Lợi nhất thời cứng đờ,"Tôi..." Bờ môi của anh ta đều đang run môi Tần Lam hiện ra một độ cong, kỳ thực cô rất ít cười, hoặc là nói cô sống ba mươi lăm năm, cũng chưa từng cười, nhưng, hiện tại cô nhìn thấy một người sợ chết mà cả người run run, ngược lại cô thấy rất buồn cười."Đã sợ như vậy, sao còn muốn đi lên?"Từ khuôn mặt của Hạ Lợi là sợ hãi Tần Lam, tay của anh ta cũng không khống chế được, không ngừng run rẩy, "Tần gia, ngài phải chết, bằng không, cả nhà tôi đều sẽ chết thảm! Một mình ngài chết, cứu cả nhà tôi, tôi...""Thật có lời đúng không?" Tần Lam nhàn nhạt cắt đứt lời nói của anh ta, "Hạ lợi, biết vì sao gia cho anh đi theo bên người Diêm Tử Diệp, mà không cho cậu nhiệm vụ gì không?""Vì... Vì sao." Giọng nói của Hạ Lợi vẫn không ngừng run rẩy như Lam sửa sang lại vạt áo của bản thân, không chút để ý nói "Bởi vì, anh rất đơn thuần . Anh cho là, anh trên máy bay, giết tôi, anh còn có thể sống sót? Hay là nói, anh và tôi cùng đồng quy vu tận , Diêm Tử Diệp sẽ bỏ qua cho người nhà của anh sao?"Sắc mặt Hạ Lợi đột nhiên trắng bệch"Nhắm mắt lại ngủ một giấc đi." Tần Lam luôn luôn thật bình thản, bình thản đến Hạ Lợi cảm thấy sợ tiếp nhận mệnh lệnh ở trên máy bay giết Tần gia, chỉ cần giết Tần gia, người nhà anh sẽ không có chuyện gì...Nhưng sau khi nghe Tần Gia nói, anh mới rõ ràng tỉnh ngộ, anh giết Tần gia, làm sao có thể sống trở về? Mà người nhà của anh, làm sao có thể không xảy ra chuyện gì?Quả nhiên anh quá ngây thơ rồi!"Gia..."Theo Hạ lợi đứng dậy, thân máy bay rõ ràng truyền đến một trận dao động khác thường!Tần Lam vẫn lạnh nhạt ngồi trên ghế như cũ, đôi mắt khép hờ, yên tĩnh chờ đợi cái chết khi Diêm Tử Diệp đoạt quyền, làm sao có thể lưu lại uy hiếp là Tần Lâm cô?Cho nên, khi Tần Lam bị bao phủ ở bên trong chiếc máy bay nổ mạnh, biểu cảm của cô trước sau vẫn lạnh nhạt như lúc ban đầu, đến khi máy bay ở không trung, triệt để nổ mạnh thành tro...Tần Lam cho rằng, cả đời mình, sẽ kết thúc như không cần lại bôn ba sinh sống, không cần lo lắng bị giết hại mà đêm không thể ngủ ngon, không cần lo lắng gia nghiệp bị hủy mà tay nhiễm máu tươi, cô chỉ cần an tâm nhắm mắt lại, an tâm chết là được vì sao bên tai của cô truyền đến thanh âm đấu súng? Giống như có người nào đó lớn tiếng kêu to, cầu cứu .Hơi hơi nhíu mày, đối với tình hình trước mắt, trong lòng Tần Lam xẹt qua một tia nghi trong máy bay nổ mạnh, làm sao cô có thể còn sống xuống dưới?"Ha ha, hoàn mỹ, anh là tác phẩm hoàn mỹ nhất của tôi!" Tiếng quát tháo điên điên khùng khùng hấp dẫn ánh mắt của Tần Lam nhìn thấy một ông lão cái đầu thấp bé đầy tóc trắng hướng về phía người đàn ông đang cầm súng chỉ vào lão.... Không đúng, phải nói là thiếu niên điên cuồng cần tao đạp đổ mày trước mặt mọi người, tao sẽ được người của toàn bộ thế giới ngưỡng mộ! Ha ha, hoàn mỹ, hoàn mỹ!"Cả người thiếu niên đầy máu, tay cầm súng không chút run rẩy, ông lão vẫn đang trong trạng thái điên cuồng, trong nháy mắt giống như bị đông lạnh, cặp mắt đỏ ngầu của ông ta rơi vào trên người thiếu niên, ông ta điên cuồng hô"Không không! Mày không thể giết tao, giết tao, mày cũng không có lợi! 0814 tin tưởng tao, chỉ cần mày tin tưởng tao, tao thề sẽ cho mày đứng ở tột cùng thế giới! Thế nào!"Tần Lam bình thản nhìn thiếu niên không dao động từ trên cao nhìn xuống ông lão, mặt không biểu cảm nhìn ông ta, nổ súng, nhìn óc ông lão tuôn ra toàn thân ông khối máy không có linh là đánh giá của Tần Lam về thiếu sau khi thiếu niên giết ông lão kia, Tần Lam mới quan sát tình hình toàn rõ ràng là một sơn động được dùng làm căn cứ, xung quanh có rất nhiều thiết bị, dụng cụ, ở bên trong sơn động này, có không ít lồng sắt, mà ở trong những lồng sắt kia, đều có một khối thi thể hết sức vặn vẹo hoặc quái mày Tần Lam càng cau có một loại cảm giác xa cách tràn đầy toàn thân mà loại cảm giác này, cô lại không biết đến từ quanh tiếng súng vẫn như cũ không ngừng, nhưng mà viên đạn này cũng thật thần kỳ không có một viên dừng ở trên thân thể của cô, cô an vị ở trên một bàn đá, một nửa chân ngắn ngủn để ở giữa không chung, đợi chút ngắn ngủi!Lúc này Tần Lam mới phát hiện cảm giác khác lạ kia đến từ nhỏ đi .Cô chính xác phát hiện, cơ thể này không phải của cô, dựa theo phán đoán của cô, thì hẳn là cô đã trọng sinh ở trên người một cô bé bốn năm Lam nhanh chóng sửa sang lại tình huống bản thân hiện tại, nhưng một đứa nhỏ bốn năm tuổi có thể có trí nhớ gì? Gần như là một mảnh trống rỗng, hoặc là một mớ hình ảnh hỗn độn, Tần Lam xem không đối với khốn cảnh hiện tại, súng đạn xung quanh cũng không ít đi, ngược lại càng đấu kịch liệt. Mặc dù hai bên hắc bạch đều phải kiêng kị Tần gia Tần Lam cô, cũng không có khả năng lấy thân thể nhu nhược của cô bé bốn tuổi như vậy, chạy ra khỏi sơn động súng đạn tán loạn việc xuống được bàn đá to lớn này, đối với cô bé bốn tuổi mà nói, cũng là một vấn đá cách mặt đất rất cao, cũng ngay tại lúc cô đang suy nghĩ xem làm thế nào để đi xuống, một cái tay lạnh lẽo đặt trên lưng của cô, khi cô còn chưa kịp hồi hồn, một tay của anh đã ôm cô vào trong lòng, áp khuôn mặt nhỏ nhắn của cô vào trên ngực của thiếu niên Lam biết anh cũng không giãy dụa, hai tay rất là thành thật gắt gao cầm lấy vạt áo trước ngực thiếu niên, khuôn mặt nhỏ nhắn áp vào trên ngực có nhịp đập so với người thường có chút chậm kia, vẻ mặt rất yên niên một tay ôm Tần Lam, một tay cầm súng, anh cất bước thản nhiên đi đến hướng cửa ngoài sơn động, trên đất đều là thi thể được trang bị đầy đủ, biểu cảm của bọn họ dữ tợn đáng sợ, mà ngay tại bên cạnh sơn động, có ba thiếu niên hơi thở giống nhau bóng dáng thẳng tắp đứng ở trước sơn động, khi bọn họ nhìn đến thiếu niên kia, vẻ mặt so với mới vừa rồi còn muốn nghiêm túc hơn."Đi." Do thời gian dài không nói chuyện nên giọng nói có chút khàn khàn, mang một tia nhàn nhạt xé Lam cũng không tò mò thân phận của mấy người này hay là bọn họ đã trải qua chuyện gì, Tần gia đã chết , hiện tại cô chính là một cô gái nhỏ bình thường, về sinh mạng của Tần Lam cô, đã kết theo đường đi, Tần Lam đều bị thiếu niên gắt gao ôm vào trước ngực bản thân, cô cũng yên tĩnh ngồi trong lòng anh, không ầm ĩ không họ đi thật lâu, trên đường, Tần Lam cũng đã ngủ ở trong lòng thiếu niên, đợi cô tỉnh lại lần nữa, thì đã là ban nhìn thấy cảnh tượng quen thuộc xung quanh, Tần Lam mới phát hiện, thời gian tiếp nối thời gian cô chết, nếu cô không đoán sai, các cô là trở về đế này Tần Lam cũng nghĩ đến, thân phận của thiếu niên này, mấy chiếc xe lộ bảng hiệu quân đoàn đột nhiên xuất hiện, bao vây xung quanh bọn họ, cũng trong nháy mắt khi xe dừng lại, toàn bộ nhân viên vũ trang canh gác nhìn bọn xe mở lớn đâm vào mắt cô xuýt nữa không mở ra thiếu niên kia ra, trong nháy mắt ba người kia lấy vũ khí trên người ra, đầu tiên bị thiếu niên ngăn niên chủ động đi tới trước một chiếc xe trong đó, hai tay nâng Tần lam vẫn còn đang vùi trong ngực bản thân lên, gần như máy móc nói""Con gái, tôi."
Xe dừng lại ở một quán cà phê được đặt tên là "Lưu lại thời gian". Lão quản gia ngồi ở vị trí kế bên tài xế vội vàng xuống xe, trên khuôn mặt có một vài nếp nhăn kia tràn đầy nghiêm túc. Phó An Nhiên xuống xe, cả người mặc đồng phục học sinh quý tộc của Ngân Dực, quản lý cửa hàng đã sớm chờ ở cửa tiệm vội vàng tiến lên, vẻ mặt cung kính nói" "Tiểu thư, đã chuẩn bị xong." Phó An Nhiên chỉ gật đầu vài cái, trong con ngươi màu trà một mảnh trong trẻo lạnh lùng. Cất bước đi về phía chỗ sâu trong phòng cà phê, đi thẳng tới phòng bếp trong quán cà phê Người đàn ông mặc đồng phục nhân viên tạp vụ đứng ở một bên đẩy bức tường nhìn như bình thường ra, một hành lang sâu thẳm xuất hiện trước mắt mọi người. Quản lý cửa hàng đi ở phía trước dẫn đường, vẻ mặt Phó An Nhiên cực kì lạnh nhạt đi ở phía sau. Đi qua một cái hành lang thật dài, cuối, là một tòa thang máy lên cao, mấy người ngồi thang máy, cho đến khi xuống ba tầng ngầm. Thang máy đinh một tiếng mở ra. Hai gã đàn ông mặt không biểu cảm đứng ở hai bên thang máy, lúc bọn họ nhìn thấy quản lý cửa hàng,vẻ mặt hơi nghiêm túc ấy phần, khi họ nhìn thấy bóng dáng đó đi theo sau lưng quản lý ra ngoài, đột nhiên vẻ mặt căng thẳng, sống lưng cũng không chịu được mà thẳng tắp. "Tiểu thư!" Đồng loạt nhất trí khom lưng, hùng hậu có lực gọi. "Ừ." Phó An Nhiên khẽ gật đầu với hai người. Đây là lần đầu tiên lão quản gia chân chính tiến vào chỗ này. Không ai biết, người chủ chân chính của ông là cô bé trước mắt gần mười lăm tuổi này. Ông cũng không có làm bất cứ chuyện gì phản bội Phó gia, ở trong mắt của ông Phó gia chính là nhà của mình, chẳng qua là ông lựa chọn đi một con đường tốt hơn đối với ông mà cũng tốt hơn đối với Phó gia. Năm tiểu thư tám tuổi ấy, thời điểm dùng giọng nói không giống những đứa trẻ cùng tuổi hỏi ông có muốn đi theo cô không, trái tim của ông đã yên tĩnh lại mấy chục năm, lập tức liền phập phồng lên xuống. Ông biết, đi theo tiểu thư, nửa đời sau của ông, sẽ không thiếu chuyện thú vị. Ông vẫn luôn biết, ngay từ lúc tiểu thư tám tuổi, cũng đã bắt đầu chuẩn bị cái nơi gọi là "Vô xá" này. Mà hôm nay, lần đầu tiên ông bước vào trong Vô xá. Ông dùng thời gian bảy năm mới lấy được tín nhiệm cơ bản của tiểu thư. Ông không cách nào tưởng tượng, nếu như phản bội cái người lạnh lùng mà lại quả quyết này, sẽ có kết quả gì. Tên Vô xá, có nghĩa là tội không thể xá. Chỉ cần tổn hại tới người của Phó gia, đều sẽ bị tiểu thư đưa tới nơi này. Còn chưa đi được bao xa, liền truyền đến một tiếng quát tháo bén nhọn. "Các anh có biết chúng tôi là ai không? Tôi nói cho các anh biết, nếu các anh dám đụng đến một cọng lông của tôi, nhất định ba tôi sẽ cho các anh chết không toàn thây!"
Editor Norah Suy nghĩ một chút, ngược lại Cố Trường Thanh bật cười “Xem ra, bọn họ tính giấu diếm Phó Quân Hoàng, đứa bé kia đúng là một người nóng tính.” Nghĩ đến trên bàn ăn vừa rồi, bỗng nhiên Cố Trường Thanh hiểu rõ rồi. Qua bốn ngày, cô sẽ đính hôn với người khác rồi. Vậy sau này, không phải là anh sẽ không bao giờ có thể thích cô ấy nữa? Mặc dù là thầm thích, cũng không được, có đúng hay không...? Lúc đến thời gian nghỉ ngơi buổi tối, cụ Phó trừng mắt nhìn Phó Quân Hoàng nắm tay An Nhiên về phòng. “Con nói các con giống bộ dạng gì vậy hả? Còn chưa có kết hôn, đã làm chuyện không đứng đắn như vậy, nếu như kết hôn rồi còn không được sao?” Cụ Phó ngồi trên ghế bành, làm một vẻ mặt kỳ quặc. Từ Tĩnh Ngưng nghe thấy ba chồng mình nói như vậy, là biết hỏng chuyện rồi. “Vậy thì kết hôn.” Đôi mắt đen nhánh của Phó Quân Hoàng đột nhiên phát sáng “Đi kết hôn.” Ánh mắt phát sáng dừng ở trên người An Nhiên, thoạt nhìn là bộ dáng rất kích động. Từ Tĩnh Ngưng đỡ trán, Phó Quân Nghị ngồi đàng hoàng một bên cũng cười, vẻ mặt kỳ quặc, anh biết anh hai nhà anh sẽ như vậy, bây giờ anh ấy đúng là chỉ muốn không ngừng tuyên thệ với thế giới quyền sở hữu của anh ấy với tiểu hồ ly. Rõ ràng cụ Phó không ngờ Phó Quân Hoàng ra một chiêu này với ông, nhất thời trừng mắt, không biết nên nói cái gì mới được. “Kết hôn? Kết cái P! Con cũng không nhìn xem con bé mới bao nhiêu tuổi! Đến tuổi kết hôn thích hợp rồi sao? Con muốn kết hôn thì kết hôn, những người già ông đều để trang trí sao?!” Cụ Phó thật vất vả tìm ra lời nói, tức giận thẳng tay chặt cây gậy ở trong tay. Phó Quân Hoàng nhíu mày, vẻ mặt ngây ngốc, nhìn An Nhiên “Không được sao?” Cô đều đã trưởng thành rồi không phải sao? Không phải trưởng thành là có thể kết hôn rồi sao? Vì sao còn chưa đến tuổi kết hôn thích hợp? An Nhiên cười lắc đầu “Chưa được.” “Như vậy à.” Phó Quân Hoàng nhíu mày “Vậy đi thôi.” Nói xong, tiếp tục nắm tay An Nhiên đi lên lầu. Cả người cụ Phó đều muốn giậm chân rồi “Phó Quân Hoàng! Con xem lời ông già ông vừa mới nói đều là đánh rắm phải không? Ông nói cái gì? Các con đều lớn rồi, nên tránh né hiềm nghi đi!” Bọn họ ngủ cùng nhau từ nhỏ đến lớn, điều này cũng bỏ đi, nhưng mà này một người là người mười tám tuổi, một người cũng sắp ba mươi rồi, này nếu như ngủ tiếp trên một cái giường, đến lúc đó nếu như xảy ra chuyện gì, làm sao mà được. “Cô ấy là vợ của con.” Là vợ, tại sao phải tránh hiềm nghi? Từ Tĩnh Ngưng nhìn thấy con mình thể hiện bộ dáng đương nhiên, bật cười. Bà đi đến bên cạnh ông cụ, dìu ông cụ “Ông cụ, hay là chúng ta trở về phòng ngủ đi, hai đứa bé này đều hiểu chuyện, biết chừng mực.” Ông cụ thấy có người cho mình bậc thang, cũng thuận tiện đi xuống, trừng mắt nhìn Phó Quân Hoàng rồi hừ lạnh một tiếng, xoay người bước đi. Phó Quân Hoàng bị trừng không hiểu ra sao cả, nhưng mà bây giờ anh càng sợ chính là bảo bối mệt mỏi “Bảo bối, chúng ta trở về phòng.” “Được.” Đáy lòng An Nhiên tràn đầy ý cười. Rõ ràng lão soái ca này hiểu rõ nhưng lại giả bộ hồ đồ, anh đây là cố ý nghe không hiểu lời ông cụ. Trở về trong phòng, Phó Quần Hoàng đem áo khoác An Nhiên cởi ra bỏ vào trong tủ quần áo, sau khi sắp xếp lại giường, rồi mới điều chỉnh nhiệt độ trong phòng. Lúc An Nhiên đi ra từ trong phòng tắm, cái gì bên ngoài đều đã chuẩn bị xong rồi. “Lại đây.” Anh vẫy tay với cô, mà trong tay anh đang cầm một cái máy sấy tóc. An Nhiên bỏ khăn tắm trong tay ra, đi đến ngồi xuống trước bàn trang điểm, vẻ mặt Phó Quân Hoàng dịu dàng sấy tóc cho cô, sức lực của anh vừa vặn, nhẹ nhàng mà vuốt ve da đầu của cô, rất là dễ chịu. “Lão soái ca, anh nhanh đi tắm đi, em tự mình làm là được rồi.” An Nhiên đưa tay muốn lấy máy sấy tóc. Phó Quân Hoàng cũng không có đưa máy sấy tóc cho cô “Không sao, thêm vài phút nữa là được rồi.” An Nhiên thỏa hiệp, sau khi sấy xong toàn bộ tóc của cô, Phó Quân Hoàng mới để máy sấy tóc xuống, nhanh chóng đi vào phòng tắm. Không biết có phải vì nguyên nhân là quân nhân hay không, bình thường anh tắm rửa đều vô cùng nhanh, không tới năm phút đồng hồ, toàn thân mang hơi nóng đi ra từ trong phòng tắm. Lúc anh đi ra, An Nhiên đã nằm bên trong ổ chăn rồi. Lau lau nước trên người, sau khi sấy đầu của mình, Phó Quân Hoàng điều chỉnh ánh sáng trong phòng xuống tối nhất, ánh sáng màu da cam làm cho cả phòng đều ấm áp. Phó Quân Hoàng vừa mới nằm trên giường xong thì An Nhiên dựa sát về phía anh, mà anh cũng tiện thể kéo cô qua. “Lão soái ca, giữa ông cụ Cố và ông nội Phó, có phải là có chuyện gì không?” An Nhiên rúc trong ngực Phó Quân Hoàng, môi dán trên lồng ngực trần trụi bên ngoài của anh. Hơi thở ấm ấp phun trên lồng ngực anh, cơ thể anh có hơi cứng lại, giọng nói vẫn ổn định như trước “Không biết.” An Nhiên liền không hỏi nữa. Hôm nay lúc đang xem ảnh chụp, cô cảm thấy ông cụ Cố là lạ, mặc dù ông vẫn thích đấu võ mồm với cô như trước, nhưng mà cô cảm thấy có chỗ nào đó là lạ, cái loại cảm giác này, không thể nào nói rõ được. “Bảo bối...” Ngay lúc An Nhiên thiêm thiếp ngủ, bỗng nhiên giọng nói trầm thấp mà lại khàn khàn của Phó Quân Hoàng truyền đến. “Ừm?” Đầu óc An Nhiên cũng không tỉnh táo lắm, trả lời theo bản năng. Khi cô ở trong lồng ngực của Phó Quân Hoàng, luôn luôn có thể tiến vào mộng đẹp rất nhanh, sau đó lặng lẽ ngủ rồi. “Khi nào mới có thể kết hôn.” An Nhiên cuộn tròn trong ngực Phó Quân Hoàng, vẻ mặt mơ mơ màng màng. An Nhiên trong lúc ngủ mơ dường như cảm thấy toàn thân nóng lên trong nháy mắt, để cho cô dựa vào bức tường rất nóng, nóng đến nỗi bỏng da. “Bảo bối...” Trong lúc ngủ mơ cô dường như nghe thấy giọng nói kiềm nén của Phó Quân Hoàng, cô muốn mở mắt nhìn rõ anh, muốn biết rốt cuộc anh làm sao vậy. Nhưng mà bất kể cô cố gắng như thế nào, cô đều không nhìn rõ vẻ mặt của lão soái ca, chỉ là cô biết người bên cạnh cô đúng là lão soái ca. Mà lúc này vẻ mặt Phó Quân Hoàng đang kiềm nén nhìn cô bé gần như ghé vào trên người mình, vẻ mặt vô hại khi cô ngủ, Phó Quân Hoàng thở dài, hai tay vòng ở hông cô, thở dài. Rốt cuộc khi nào thì bảo bối em mới có thể gả cho anh hả? Khi nào thì chúng ta, mới có thể kết hôn hả? Bỗng nhiên, An Nhiên vốn ghé vào trên người Phó Quân Hoàng đột nhiên giãy dụa vài cái, dường như cô ngủ cũng không an ổn, không biết là cô mơ thấy cái gì, cả người cô đều xoay qua xoay lại trên người anh, bộ dạng rất không thoải mái. “Làm sao vậy?” Anh áp vào vành tai cô, thấp giọng dịu dàng hỏi. Anh không biết cô có nghe thấy hay không, chỉ là ngay lúc anh không nghĩ nghe được cô trả lời thì một giọng nói cực nhỏ, mơ mơ màng màng vang lên “... Màng ngực.” Phó Quân Hoàng sửng sốt. Không biết An Nhiên làm sao mà vẫn còn giãy dụa, Phó Quân Hoàng giống như nháy mắt liền hiểu được An Nhiên có ý gì, anh cẩn thận đưa cô từ trên người mình xuống, để cho cô nằm yên trên giường. Quả nhiên, cô nằm ở trên giường, cô không động đậy nữa. Nhưng mà không có cô bên cạnh, quen ôm ấp rồi, lông mày của cô nhíu lại, cơ thể tự giác bắt đầu tìm lồng ngực của cô. Cho đến khi cô rúc vào trong ngực Phó Quân Hoàng một lần nữa, cô mới yên tâm. Chỉ là một chỗ trên cơ thể cô vẫn bị cái gì chọc vào, cô đưa tay đi nắm, muốn lấy đồ vật kia ra. Nhưng mà cô vừa mới động chạm vào, cơ thể Phó Quân Hoàng chính là cứng đờ, thế nhưng trong lúc ngủ mơ An Nhiên cũng không biết mình nắm cái gì, cho đến khi tay bị Phó Quân Hoàng kéo lên, một tay anh ôm chặt mình, hô hấp dồn dập, hơi thở nóng ẩm phun bên tai An Nhiên “Bảo bối, dinendian. Lơqid]on bảo bối, giúp anh, giúp anh.” Bỗng nhiên An Nhiên tỉnh táo lại, khi cô tỉnh ngộ trong tay mình cầm vật gì thì cô đã nghiêng người thoát khỏi lồng ngực Phó Quân Hoàng, thế nhưng trước tiên anh lại từng bước nắm chặt tay cô, đôi mắt đen nhánh phát sáng nhìn cô. “Bảo bối, bảo bối...” An Nhiên trực tiếp muốn tìm cái động để chui vào, làm sao cô sẽ, sao sẽ... Đến khi không khí trong phòng bốc lên một mùi khác thường, đến khi Phó Quân Hoàng hốt ha hốt hoảng rút giấy từ đầu giường lau chùi tay của An Nhiên, sau khi bản thân ở trong phòng vệ sinh một lúc mới đi ra thì trong phòng mới lại khôi phục yên tĩnh. Chỉ là lần ngủ này, Phó Quân Hoàng ngủ vô cùng an ổn, khóe môi còn mang theo một chút độ cong. Mà An Nhiên lại không ngủ an ổn như vậy, trái tim của cô đang đập bùm bùm, mà càng nhiều hơn, cũng là vẻ mặt chán nản mà buồn bực. Sao cô lại tự mình nhào lên chứ? Đây quả thực không có cách nào dùng lẽ thường để kết luận sự việc. Gần như An Nhiên sau nửa đêm mới ngủ, đương nhiên ngày hôm sau thức dậy muộn, lúc cô thức dậy thì đã qua chín giờ rồi. An Nhiên nhìn kim đồng hồ trên tường chỉ vào số chín thì cô xoay người rồi thức dậy. Nhìn sang bên cạnh, quả nhiên bên cạnh đã không còn ai rồi. An Nhiên dùng tốc độ nhanh nhất thu thập xong tất cả, lúc xuống lầu, phát hiện trong sảnh lớn cực kỳ náo nhiệt, có một khuôn mặt xa lạ nhưng lại quen thuộc xuất hiện ở trong tầm mắt của cô. Khi cô còn chưa kịp đi chào hỏi, Phó Quân Hoàng nhìn thấy cô thức dậy thì đi tới cạnh cô, mà trong tay anh còn cầm một ly nước ấm, trong nước cho một ít muối nhạt, sáng sớm uống một ít nước muối nhạt là rất tốt. “Ngủ không thoải mái à?” Nhìn thấy vẻ mặt bộ dạng An Nhiên mệt mỏi, Phó Quân Hoàng nhíu mày. An Nhiên uống hết nước Phó Quân Hoàng đưa đến, tiện thể đưa ly sứ lại cho anh “Sao thức dậy mà không gọi em?” Mặc dù đều là ở nhà mình, nhưng mà cho dù nói như thế nào, vẫn không phải là chỉ có cô và Phó Quân Hoàng tự do trong nhà, ở đây có người lớn, ngủ quá giờ, đều là không tốt. “Ngủ thêm một chút.” Phó Quân Hoàng cười, ngủ nhiều một chút mới tốt. Anh biết khuya đêm qua cô mới ngủ, đồng hồ sinh học của anh đều dậy rất sớm, lúc đó trời còn chưa sáng, sao anh nỡ gọi cô dậy chứ? “Đây là Tiểu An Nhiên sao, cũng đã cao như vậy rồi.” Một giọng nói dịu dàng khoan thai truyền đến, lúc này An Nhiên mới nhớ tới, trong nhà có người đến. Tầm mắt An Nhiên đặt trên người nói chuyện kia nhìn một chút, trên ngũ quan không có chỗ nào giống với anh em nhà họ Phó, thế nhưng lúc ông cười thì ánh mắt cong cong, An Nhiên nhận ra ông, là lão tam nhà họ Phó, Phó Văn An. “Chú nhỏ.” An Nhiên cười. Sau khi tầm mắt Phó Văn An đảo qua đảo lại giữa Phó Quân Hoàng và An Nhiên, cười nói “Không gọi là ông nội nhỏ, đổi thành chú nhỏ rồi sao?” Đúng là ông nhớ rõ, lúc nhỏ, đứa nhỏ này gọi ông là ông không ít. Đọc Truyện Ngôn Tình Hay Tại
Ông Xã Bá Đạo Rất Cưng Chiều Vợ Review Rating out of 10 based on 0 reviews. Đây là chuyện xưa về người đàn ông che chở bảo bối của mình đến khi trưởng thành *** Tin đồn anh tuyệt tình lại tuyệt tâm, lại bởi vì người con gái đẹp mà hoảng hốt không thôi. Nghe đồn anh nghiêm túc, lại nở nụ cười dịu dàng nhất với người con gái đẹp, Mà nhìn Phó Quân Hoàng người được gọi là thiên tài vũ khí, làm sao che chở bảo bối đến khi lớn lên. *** Ban đầu cô là hắc bạch song phương người người đều phải gọi một câu Tần gia lại chết do sự cố máy bay. Đợi cô mở mắt lần nữa, lại phát hiện linh hồn của cô xuyên qua trên người một cô gái nhỏ, mà xung quanh cô đang trình diễn màn bắn nhau lớn. Lúc cô còn chưa biết rõ tình huống, một thiếu niên toàn thân đầy máu chặn ngang ôn lấy cô, dịu dàng kéo cô vào trong ngực bản thân, cứ như vậy cô, có một người ba trẻ tuổi
ông xã bá đạo rất cưng chiều vợ